vicache.com

Khi mẹ chồng không cho tôi ngủ chung giường với chồng

Sau 4 năm yêu nhau tha thiết, tôi và anh quyết định làm đám cưới để cùng nhau xây dựng một mái ấm riêng. Những tưởng ngày hạnh phúc viên mãn đang chào đón chúng tôi nhưng sự thật không phải vậy. Tôi đã cố gắng chịu đựng tất cả vì yêu chồng cho đến khi mẹ chồng không cho tôi ngủ chung giường với chồng. Mệt mỏi, ấm ức như vỡ òa trong tôi.

khimechong khong cho toi ngu chung giuong voi chong 1

Theo mẹ chồng tôi bảo làm vợ là phải là phải chăm sóc chồng từng li từng tí

Bước về làm dâu nhà chồng, mẹ chồng giao luôn nhiệm vụ là "Con phải chăm sóc chồng con cho chu đáo". Cái chu đáo mà mẹ chồng tôi nói đó là từ bữa ăn, giấc ngủ đến những sinh hoạt cá nhân tối thiểu của chồng, chị phải luôn luôn giám sát, luôn luôn dõi theo và "chăm sóc". Cụ thể như buổi sáng tôi phải thức dậy sớm hơn để quẹt sẵn kem đánh răng vào bàn chải cho chồng, hôm nay chồng đi làm mặc quần áo gì, đi giày nào thì phải sắp sẵn ra. Đồ ăn sáng phải bày sẵn trên bàn, chồng xuống nhà chỉ việc ăn.... Tuy hơi sốc nhưng tôi vẫn cố chịu vì yêu chồng. Vốn được cha mẹ chỉ dạy chu đáo từ nhỏ nên những việc này với tôi không có gì khó khăn.

khimechong khong cho toi ngu chung giuong voi chong 2

Chồng rất hiểu và yêu vợ và với bản tính du tiến, anh nhận ra những thói quen phụ thuộc, ỉ lại hoàn toàn vào sự chăm sóc của mẹ bấy lâu là không hợp lý, nên cũng rất tích cực thay đổi. Dù rất ý tứ và khéo léo, kín đáo nhưng "nhất cử nhất động" của vợ chồng tôi đều không qua được mắt mẹ chồng. Bà xót xa con trai và càng ngày càng ghét con dâu. Bà chửi tôi không tiếc lời rồi cấm con trai được làm "những việc của đàn bà" như tự cất giày vào ngăn tủ, tự lấy quần áo mặc mỗi buổi sáng đi làm, tự pha lấy mì tôm để ăn sáng, tự thu dọn bàn ăn sau khi ăn xong một mình, thu cất quần áo cho cả nhà, cùng vợ vào bếp...

Theo lời bà thì "anh lấy vợ về để làm gì, để mà thờ à, hay anh đội nó trên đầu...". Chồng tôi lúng túng không biết xử lý thế nào, thôi đành chẳng làm gì, kệ vợ cho mẹ hài lòng. Do cùng sống chung một nhà nên những cố gắng của tôi không thể nào thay đổi được lối sinh hoạt của chồng. Sự bức bối, ấm ức trong cuộc sống càng ngày càng nhiều lên.

khimechong khong cho toi ngu chung giuong voi chong 3

Mẹ chồng ngủ giường với con trai, con dâu có thai nằm đất

Khi tôi về làm dâu được 3 tháng thì bố chồng qua đời sau nửa năm ốm bệnh, lúc này tôi đang mang thai tháng thứ 2. Các chị gái lớn lấy chồng ai về nhà nấy, nhà còn 3 mẹ con, căn nhà vốn đã rộng lớn càng trở nên trống trải hơn. Đêm đầu tiên sau khi ông mất, bà lên gõ cửa phòng vợ chồng tôi và bảo, mẹ cứ sợ khi ngủ dưới nhà một mình, cho mẹ ngủ cùng trên này. Vì thương mẹ nên chồng bảo hay để anh xuống ngủ cùng mẹ ít hôm thì bà không đồng ý. Đứng trước tình huống khó xử nhưng một bên là mẹ, một bên là vợ. Chiếc giường chật không thể nằm được 3 người, chồng tôi vội lấy nệm trải dưới nền và nhường giường cho tôi và mẹ, tưởng chừng sự việc vậy là được giả quyết. Nhưng không phải vậy, khi thấy chồng tôi làm vậy bà giẫy nẩy lên, "con không được nằm đất, con nằm đất ốm ra thì sao, phải giữ sức khỏe mai còn phải làm việc,... và hàng chục lí do hợp lí từ mẹ chồng tôi được nêu ra". Không thể để mẹ nằm dưới đất và chồng thì không được phép nằm đất, cuối cùng bà bầu như tôi phải ôm gối xuống đất ngủ một mình.

khimechong khong cho toi ngu chung giuong voi chong 4

Cứ nghĩ cảnh tượng này chỉ diễn ra khoảng vài ngày một tuần, nhưng nó kéo dài suốt gần một năm cho tới lúc tôi sinh con. Cay đắng, buồn phiền quá nhiều, chỉ trong 9 tháng mang thai tôi héo hon trông rõ. muốn về nhà bố mẹ thì chồng không đồng ý, mà cũng không biết lấy lý do gì để về nói với bố mẹ mình. Chán nản mà khống biết nói cùng ai, nói ra thì ngại mọi người cười chê chuyện mẹ chồng nàng dâu, chồng phải suy nghĩ. Nước mắt tiếp tục lặn vào trong.Càng sống với mẹ chồng càng lâu tôi càng giống người thừa hay chỉ là người giúp việc trong gia đình. Tôi không được tự ý mua sắm gì về nhà khi chưa được bà cho phép, mọi sinh hoạt phụ thuộc vào mẹ chồng. Bà rất tiết kiệm trong chi tiêu, nến nấu một bữa cơm, bà chỉ ưu tiên thức ăn có đạm cho con trai, còn con dâu và cháu bà không quan tâm, nếu nhắc nhở bà lại cạnh khóe chửi bới. Tiêu chuẩn của tôi trong bữa ăn cũng chỉ bằng người giúp việc. Không ai có thể tưởng tượng được trong một ngôi nhà to đẹp những thành viên trong gia đình đều trí thức lại có một lối sống dị biệt như vậy.

khimechong khong cho toi ngu chung giuong voi chong 5

Không chấp nhận được cách đối xử như vậy, tôi ý kiến thẳng thắn thì bị bà chửi không còn thiếu một lời. Bức bối quá, tôi đề nghị để mẹ con tôi ăn riêng. Chồng không biết phải làm sao, cuối cùng mẹ giận dỗi, vợ căng thẳng, anh chọn giải pháp ăn riêng cho vợ chồng con cái của mình, nhưng đến bữa vẫn ngồi vào mâm cùng mẹ cho mẹ đỡ buồn.

Sau những va chạm giữa mẹ chồng nàng dâu, bà chửi tôi là dân nhà quê không xứng đáng được sống trong ngôi nhà to lớn giữa Hà Nội thế này. Lòng tự trọng tổn thương mạnh mẽ, tôi đề nghị ra ngoài thuê nhà để ở. Anh không thể để mẹ ở trong ngôi nhà rộng lớn thế này khi tuổi đã cao, sức đã yếu, cũng không thể để vợ con ra ngoài thuê nhà trong khi nhà mình thì rộng lớn thế này. Anh cố thuyết phục tôi và thương tôi nhiều hơn. Nhưng càng thấy anh thương tôi thì bà càng cay nghiệt và vô lý với tôi nhiều hơn.

Mặc dù thương chồng nhưng tôi không biết nên phải làm sao nữa. Mọi người có thể cho tôi một ít lời khuyên được không ạ.Xem thêm:

Mẹo nhỏ để sống yên ấm với mẹ chồngMẹo vặt chữa cơmCách phân biệt mật ong thật giả